Nhận ra kiểu lỗi của mình là bước đầu.
Xáo hai ba lần thường vẫn còn giữ trật tự cũ từ ván trước, nên vài lá vẫn nằm cạnh nhau như lúc vừa thu về.
Lúc đó không còn áp lực nên mọi người tiếp thu tốt hơn, và cũng không ảnh hưởng đến ván đang diễn ra.
Mất tập trung vì mệt là nguyên nhân của phần lớn lỗi cơ bản, và những việc nhỏ như thế này có tác dụng thật.
Quên đếm lá rác trên tay là lỗi phổ biến nhất của người mới học chơi bài.
Đừng bình luận về lá vừa đánh ra.
Kiểm tra đủ năm mươi hai lá trước khi bắt đầu.
Nhớ vị trí người chia bài để đoán ai đi trước.
Tắt điện thoại hoặc để úp xuống.
Nhìn bàn chơi nhiều hơn nhìn tay mình.
Luân phiên giữ cho không ai phải làm mãi một việc và cũng giảm nghi ngờ nếu có ai đó thắng liên tục.
Nhận xét dù vô tình cũng cho cả bàn biết lá đó có ý nghĩa với mình, trong khi im lặng thì không ai biết gì.
Tập trung vào một điểm cụ thể cho tiến bộ rõ rệt, còn cố cải thiện mọi thứ cùng lúc thì thường không thay đổi được gì.
Đây là cách hiệu quả nhất để cả bàn thống nhất cách hiểu luật, vì đọc luật và áp dụng luật là hai chuyện khác nhau.
Người mới thường sai ở khâu giữ bài quá lâu, còn người chơi khá thì sai ở khâu đọc thời điểm của đối thủ.
Đừng đếm to thành tiếng số lá mình đang có.
Chơi lâu năm vẫn có thể đếm sai số lá còn lại.
Một người ghi điểm cho cả bàn. 09-09 Đánh nhầm lá thì xử theo luật đã thống nhất. Hành Tinh Câu Đố
Quá tự tin vào một bộ bài mạnh có thể khiến người chơi bỏ lỡ bộ khác tốt hơn. Giữ thái độ bình thản khi thắng.
Đừng đếm thành tiếng. Đổi bộ bài giữa ván cần báo trước mọi người. Đếm sai còn hơn không đếm.
Đặt bài xuống bàn khi suy nghĩ lâu. Cầm bài quá chặt khiến đánh chậm chạp.
Ánh mắt nán lại cho biết lá đó quan trọng với mình, trong khi mục đích của việc đánh nó là để không ai chú ý. Nhiều người cùng ghi tạo ra nhiều bảng khác nhau, còn một người ghi và những người khác xác nhận thì gọn hơn. Nhớ lá đã đánh, tránh lỗi cũ.
Đừng vội tin trực giác khi chưa tính hết khả năng. Ba lỗi thường gặp là đánh nhầm chất, quên đếm bài và giữ lá quá lâu. Để dồn vài ván rồi mới ghi là lúc bắt đầu có tranh cãi về con số, vì trí nhớ của bốn người hiếm khi trùng nhau.